Tên tác giả: Sandy
Tên truyện: Bảy ngày cho một lời yêu
Nhân vật: Hạ Ý Như, Lâm Duy Kha
Tên truyện: Bảy ngày cho một lời yêu
Nhân vật: Hạ Ý Như, Lâm Duy Kha
BẢY NGÀY CHO MỘT LỜI YÊU
Sandy
Hôm nay là một ngày nắng đẹp, tia nắng nhảy nhót khắp nơi, nhảy đến mọi ngóc ngách mà nó có thể đến được, gió cũng thế, gió mơn man trên những tán cây xào xạc. Mọi thứ hôm nay đều rất đẹp và lung linh hay vì đây là ngày mà Hạ Ý Như đã mong chờ từ lâu
Ý Như trong bộ đồng phục học sinh, mái tóc dài đính thêm mộtchiếc kẹp cánh bướm xinh thả bay trong gió. Miệng vẫn tươi cười từ khi vừa ngủ dậy. Hôm nay như sẽ nhận được câu trả lời cho tình yêu mà cô đã thổ lộ.
Đạp xe thật nhanh, thật nhanh…………
* * *
Cách đây 7 ngày
Tại trường cấp ba
Giờ ra về
Vừa bước đến cửa, Lâm Duy Kha đã bị một đám con gái chặn trước mặt. Hình như là học sinh lớp bên, Kha nghĩ thế vì trông cái dáng lùn lùn của cả đám con gái đều rất quen. Hình như họ vẫn hay thập thò trước lớp Kha mỗi ngày để ngắm ai đó.
Kha khẽ nhíu mày, lách người sang một bên để tránh, nhưng không thành vì rõ ràng Kha chính là mục tiêu – lí do mà cả đám con gái đó đang ở đây.
Suy đi nghĩ lại mấy chục lần. Kha nhớ rõ là dạo gần đây gây thù với mấy thằng khác thì không có, với bọn con gái lại càng không. Thế thì tại sao vẫn còn “sát thủ” tìm đến thế này?
Kha còn chưa kịp lên tiếng thắc mắc, cả đám đã sấn tới. Ánh mắt của ai nấy cũng trông khó hiểu. Theo phản xạ Kha vội đưa cặp lên chắn phía trước. Đám con gái tiến một bước, Kha liền lùi một bước.
Một bước, hai bước rồi ba bước…… Chạm vách tường
Không khí hiện giờ đầy nặng nề. Mà người “nặng nề” nhất ở đây là Kha, cậu bắt đầu cảm thấy bực tức vì đám con gái cứ sấn tới chỗ cậu với gương mặt sát khí, cứ như Kha vừa làm một việc đầy tội lỗi
-“Gì đây? Định hội đồng tôi à?”
Đáp lại câu hỏi của Kha là một sự im lặng cùng ánh mắt không đổi.
Hàng loạt câu hỏi mang tính ngớ ngẩn bắt đầu chạy vòng vòng xung quanh tâm trí của Kha. Thật sự là cái đám con gái này làm cho cậu cảm thấy rối tung lên vì những cử chỉ kì lạ cùng với nét mặt đầy “giang hồ”
Chợt một cánh tay đưa ra trước dạt cả đám qua hai bên. Một cô bé với chiều cao khiêm tốn cùng nước da trắng, mái tóc dài đen huyền đầy đáng yêu. Không ai khác đó là Hạ-Ý-Như
Gương mặt vênh lên nhìn cái người cao hơn cô khoảng một cái đầu rưỡi. Đôi mắt to tròn không thèm chớp lấy một cái
Kha nhăn mặt, con nhỏ cứ như người cõi trên rớt xuống
Chợt! Bốp một cái
Bàn tay nhỏ giáng một cú không nhỏ xuống mặt bàn, bất chợt đến độ khiến Kha giật cả mình. Ý Như cất tiếng đầy uy quyền
-“Lâm Duy Kha! Biết tôi là ai chứ?”
Lấy lại bình tĩnh, Kha từ từ hạ cặp xuống, nhìn chằm chằm vào con bé, rõ ràng nó là người cõi trên mà! Không nhầm đi đâu được. Bất thình lình nhảy ra rồi bất thình lình hỏi “Biết tôi là ai chứ?”. Có quỷ mới biết nó là ai
Rồi lại không chờ Kha trả lời, con bé lại lên tiếng
-“Không biết chứ gì! Xin tự giới thiệu, tôi là Hạ Ý Như, học sinh lớp bên, con gái cưng của thầy hiệu trưởng!”
Như chợt hiểu ra điều gì đó, Kha cười khẩy, đưa tay vỗ vỗ lên đầu Như tỏ vẻ thương hại
-“Nhóc bằng tuổi anh à? Sao lùn thế? Gia đình thiếu thốn lắm sao? À, mà nhóc nhớ này, lần sau thích làm người cõi trên ấy, thì nhớ tìm hiểu kĩ một chút. Thầy hiệu trưởng họ Trương, không phải họ Hạ đâu! Ha ha.”
Nhìn nụ cười như đúng rồi của Kha khiến Như muốn bốc lửa, rõ ràng là Kha đang muốn chọc tức con bé mà!
Như muốn quát lên vì Kha coi thường cô như thế, lại còn dámgọi cô là người cõi trên. Thật là tức chết! Nhưng Như cố kìm lại, cô cố gắng nói bằng giọng nhỏ nhẹ hết sức có thể
-“Tôi không phải là nhóc vì tôi bằng tuổi cậu, tôi không phải là người cõi trên vì người cõi trên không làm điều mà tôi sắp làm và tôi! là con gái nuôi của thầy hiệu trưởng. Ok? Dù sao thì nghe cho rõ đây. Tôi thích cậu! Qua đây để tỏ tình, thế thôi!!”
Kha ngớ mặt rồi chợt cười lớn. Con nhỏ này rõ ràng là không được bình thường. Đi tỏ tình mà nó lại kéo theo cả đống người, cứ như là đi đánh ghen ấy.
-“Ha ha ha…. Này nhóc à! Hôm nay quên mang theo thuốc phải không? Tỏ tình kiểu của người cõi trên là như vậy đó hả! Ha ha”
-“Này! Bộ cậu không hiểu tiếng Việt sao?…… Ừ! Tôi tỏ tình kiểu người cõi trên đấy! tôi cho cậu một tuần để suy nghĩ. Sau một tuần sẽ gặp ở sau cổng trường. Nói trước là câu trả lời mà không như ý muốn thì coi chừng tôi đấy. Tôi sẽ kêu ba đuổi học cậu. Biết chưa!!!”
Nói rồi con bé quay đầu đi, để lại Kha đứng ngẩn tò te nhìn theo. Đúng là tỏ tình kiểu cõi trên. Mà chả hiểu nỗi, con bé dắt theo cái đám nhí nhố kia để làm gì? Làm cảnh hay để lấy tự tin? Mà dù sao đi nữa thì cái đám đó cũng hợp với nhau lắm, vì nhìn xa hay gần thì cũng chỉ có một “size” duy nhất thôi
-“Hạ Ý Như? Đúng là con nhỏ thần kinh!”
* * *
Cách đây 6 ngày
Tại trường
Giờ về
Quăng mấy quyển vở vào trong cặp một cách "tàn nhẫn", ngày học hôm nay thật sự quá chán đối với Kha, trong khi đó lại không được ngủ vì thầy cô có mặt trong lớp, khiến cho cậu cứ gật gà gật gù mãi. Nỗi ức chế khiến Kha đối xử với mấy cuốn tập như vậy đây.
Còn chưa kịp cho mấy cây viết vào cặp, Kha đã nghe “Rầm” một phát.
Cánh cửa bị đá không thương tiếc bởi một bàn chân nhỏ nhắn,khiến ai còn ở đó cũng phải ngước mắt lên nhìn.
Kha chán nản, lại là con nhỏ thần kinh ấy
-“Gì nữa đây?”
-“Suy nghĩ ra chưa? Mà thôi, không cần trả lời gấp đâu, sáu ngày nữa rồi trả lời luôn cho đúng hẹn. Nhớ là câu trả lời mà không như ý muốn thì coi chừng tôi đấy!”
Tuông ra một tràn không để cho Kha kịp thở, Như đặt một chiếc hộp vào tay Kha rồi lại một lần nữa quay lưng bỏ đi khiến cho cái biểu cảm ngày hôm qua lại hiện lên trên gương mặt Kha một lần nữa, ngơ ngác.
Vừa ra đến cửa, cái dáng nghênh ngang của Như không còn nữa,cô dựa người vào tường, đưa tay chặn lên ngực để ngăn cho trái tim dừng ngay việc đập loạn xạ lại.
Cứ giả vờ làm đầu gấu để đối diện với người mà Như thích
khiến cô phải cố gắng lắm mới không hét lên rằng “Tôiđang giả vờ đấy, tôi không xấu xa như thế đâu” Thế nhưng vì muốn Kha thích mình mà Như vẫn phải làm như thế.
khiến cô phải cố gắng lắm mới không hét lên rằng “Tôiđang giả vờ đấy, tôi không xấu xa như thế đâu” Thế nhưng vì muốn Kha thích mình mà Như vẫn phải làm như thế.
Vài học sinh về trễ chứng kiến cái màn trao quà của Như xong, bây giờ ai nấy cũng đều chung một suy nghĩ “Nhìn nhỏ con thế mà thật đàn chị!”
——————
Kha nhìn chiếc hộp trên tay. Một chiếc hộp màu xanh, thắt dây ruy băng đỏ. Nếu là bình thường thì Kha sẽ quăng cái hộp vào một xó xỉnh nào đó, nhưng hôm nay Kha tò mò, không biết một con nhỏ thần kinh như thế thì có thể tặng cái gì được nhỉ?
Mở nắp ra, Kha nhíu mày ngán ngẫm. Đúng là thần kinh! Làm cho dữ dằn vào, rốt cuộc chỉ là vài con hạc giấy. Đếm ra thì chỉ có mười con, ba con màu và bảy con trắng
Đóng nắp hộp lại, Kha định vứt đi một cách phủ phàng thì chợt nhớ lại cái vẻ mặt con-gái-của-thầy-hiệu-trưởng ấy, chẳng hiểu sao Kha lại quăng vào cặp và tiếp tục thói quen của mình. Lượn vòng đến tối.
Cách đây 5 ngày
Tại trường
Chuông hết tiết vang lên inh ỏi. Đám học sinh chen nhau trở về lớp. Đâu đó vang lên mấy tiếng thở dài chán nản, đến giờ vào học rồi!
Cánh cửa phòng hiệu trưởng bật mở, Như lấp ló bước vào. Đến chỗ thầy hiệu trưởng đang ngồi, cô đấm bóp, xít xoa
-“Con chào ba yêu! Dạo này ba khỏe không ạ? Hì hì”
Đặt mấy xấp hồ sơ xuống, hiệu trưởng quay người lại, ông quá hiểu đứa con gái này. Nếu không có chuyện cần thì nó chẳng bao giờ đến tìm ông
-“Cần gì đây thưa tiểu thư!”
Biết ba hiểu ý, Như vào thẳng luôn chủ đề
-“Hì hì, ba ơi, cho con xem hồ sơ của một người nhé! À
không, chỉ cần xem qua sơ yếu lí lịch thôi”
không, chỉ cần xem qua sơ yếu lí lịch thôi”
-“Để làm gì? Con lại muốn quậy phá gì nữa đây?”
-“Không có đâu” – Như nũng nịu – “Con có chuyện cần mà, con không quậy phá gì đâu! Con chỉ xem một chút xíu thôi hà!!”
Tất nhiên là Hiệu trưởng sẽ không dễ gì mà tin mấy lời con
bé nói. Nhưng nếu không chiều theo thì thế nào cô cũng mè nheo đến khi được mà thôi. Hiệu trưởng đành thở dài chịu thua
bé nói. Nhưng nếu không chiều theo thì thế nào cô cũng mè nheo đến khi được mà thôi. Hiệu trưởng đành thở dài chịu thua
-“”Con muốn xem của ai?”
-“Yêu ba quá!!! Dạ, Lâm Duy Kha 12A6”
-“Bên kia, con qua đó mà tìm”
Hôn chụt một phát vào má Hiệu trưởng, Như cười tươi mừng rỡ, vội chạy nhanh đến cái kệ đặt sấp hồ sơ
-“A”
Mừng rỡ vì nhìn thấy một tờ giấy A4 với dòng chữ Sơ yếu lí lịch
mang tên Lâm Duy Kha và gương mặt ngô ngố của tấm ảnh thẻ, Như phá lên cười thích thú rồi lôi chiếc điện thoại ra bấm bấm vài cái
mang tên Lâm Duy Kha và gương mặt ngô ngố của tấm ảnh thẻ, Như phá lên cười thích thú rồi lôi chiếc điện thoại ra bấm bấm vài cái
Số điện thoại của Kha đã nằm gọn trong danh bạ với cái tên hết sức lạ “Tềnh êu”
-“Con nhóc này, có biết là con đang vi phạm nội qui trường không hả? Mau dẹp điện thoại vào và lên lớp mau”
-“Một chút xíu thôi mà ba. Con không nói, ba không nói thì có ai biết đâu. Hì hì”
Không để mất thêm thời gian, cho điện thoại vào túi một cách cẩn thận. Cô quay lại chào Hiệu trưởng rồi tung tăng lên lớp trong sự phấn khích
————————
Giờ chơi
“Ọt, ọt….”
Cái bụng Như kêu réo liên hồi, chỉ vì cứ mãi lo thực hiện cái kế hoạch lúc sáng mà cô chưa kịp bỏ thứ gì vào bụng. Bây giờ phải chạy đi tìm món gì đó để thưởng thức, sẵn tiện ngang qua A6 ngắm Kha một phát
Chạy vụt qua, Như mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt Kha, nhưng cô chợt thắng “Kít” lại. Nụ cười vụt tắt trong phút chốc.
“Rầm, rầm….”
Tiếng bước chân của Như “va” mạnh xuống đất, sắc mặt chẳng mấy thân thiện khi nhìn thấy Kha đang cười nói cùng cô hotgirl
“RẦM!!”
Chiếc bàn như muốn sập cả 4 chân vì bị đôi tay nhỏ giáng xuống một lực. Nếu là bình thường thì Như đã ôm tay la oai oái rồi, nhưng hôm nay, cơn tức giận khiến cô chẳng biết đau là gì nữa. Gương mặt vẫn tỉnh bơ như không
Kha cùng cô hotgirl kia giật bắn mình, mắt trợn tròn
“Sao hôm nay con nhỏ lên cơn sớm thế? Mọi hôm phải đến giờ
về cơ mà!!”
về cơ mà!!”
Có vẻ như bị con bé dọa mãi Kha cũng phải nổi nóng, muốn thì cứ nói, sao cứ thích đập bàn như thế, lại trước mặt con gái nữa. Thật là xem thường Kha quá đáng! Đến lúc ức chế hết cỡ định quát cho Như một phát thì đã bị cô lôi đi sềnh sệch như một món đồ.
Trước khi đi, Như không quên lườm cho cô gái kia một phát và để lại một câu đe dọa
-“Đừng có mà nói chuyện với cậu ta nữa! Coi chừng tôi đấy!”
Kha dằn tay. Dùng hết sức của một đứa con gái, Như nhất quyết lôi cậu ta đi cho bằng được
Công nhận khi tức giận thì con người ta sẽ khỏe hơn rất nhiều và Như cũng thế. Đi đến cuối hành lang cô mới chịu buông tay Kha ra, thở hồng hộc vì dùng quá sức
Kha giận dữ nhìn thẳng vào mặt Như quát
-“CÔ BỊ ĐIÊN À? SAO LẠI CÓ THỂ HÀNH XỬ MỘT CÁCH TÙY TIỆN THẾ CƠ CHỨ!!”
Như cũng chẳng thèm nhịn, cô cũng giận chẳng kém, hét toáng theo
-“AI CHO CẬU NÓI CHUYỆN VỚI ĐỨA CON GÁI KHÁC TRONG KHI TÔI ĐANG TRONG GIAI ĐOẠN TỎ TÌNH CƠ CHỨ?”
-“CÔ TỎ TÌNH THÌ TÔI KHÔNG ĐƯỢC TÁN GÁI À!!



Top